Xúc động bức thư gửi mẹ – Trải lòng về ngày đầu đi làm

0
278
Bức thư gửi mẹ – Trải lòng về ngày đầu đi làm

19 tuổi con mới chập chững bước chân vào đời bằng công việc làm thêm. Nhưng con sẽ cố đi thật vững vàng, chắc chắn. Con muốn tâm sự với mẹ lắm, nhưng chẳng thể gọi về. Vậy nên con viết những dòng này, muốn trải lỏng hết với mẹ về ngày đầu đi làm của con.

Viết cho mẹ của con!

Đã lâu lắm rồi mẹ nhỉ. Kể từ ngày con cắp sách ra thành phố học, con chưa về thăm nhà lần nào. Hè năm nay con cũng sẽ không về quê đâu mẹ ạ. Con đã xin được vào làm nhân viên phục vụ ở một nhà hàng trong một tháng con nghỉ hè. 19 tuổi rồi con muốn đi làm để kiếm thêm chút tiền và cảm nhận cuộc sống. Mẹ đã đồng ý. Nhưng con biết mẹ sẽ nghĩ con về sớm thôi, vì con chả bao giờ làm gì cả. Một đứa suốt ngày chỉ biết ăn với đi học thì sao có thể chịu được áp lực khi làm phục vụ ở một nhà hàng.

Con đi làm một phần vì muốn trải nghiệm cuộc sống, một phần vì muốn kiếm những đồng tiền mình làm ra, hơn hết tất cả là con muốn chứng minh cho bố mẹ thấy con cũng lớn rồi, con cần phải va vấp nhiều mới có thể thành công trong sự nghiệp sau này được.

Hôm nay mới là ngày đầu tiên con đi làm thôi, nhưng con có rất nhiều điều muốn kể với mẹ.Tối hôm đó con không thể nào ngủ được, cảm giác hồi hộp, bứt rứt vì lần đầu đi làm khiến con thức gần trắng đem. 8h mới vào làm nhưng con đã dạy từ lúc 6h để chuẩn bị quần áo tươm tất, tóc tai gọn gàng. Con đã đến nhà hàng vào lúc 7 rưỡi.

Đối với mẹ có lẽ chưa một lần được bước vào những quán ăn như thế này đâu nhỉ. Nó xa hoa và lộng lẫy quá, con nhận thức được sự chệnh lệch giàu nghèo rất lớn. Con cũng đã từng ước được bước vào những nơi như thế này một lần. Và con đã thực hiện được điều đó khi làm phục vụ ở đây. Ngày đầu tiên là ngày học việc của con. Đầu tiên là việc lau chùi bát đĩa trong khu vực chuẩn bị.

Bức thư gửi mẹ – Trải lòng về ngày đầu đi làm

Mẹ ạ, nếu có một ngày được vào đây ăn con sẽ không bao giờ dùng quá nhiều thìa và đĩa. Những khách hàng đến đây ăn sang trọng và sạch sẽ bao nhiêu thì có biết bao nhiêu người phải vất vả thế này. Con đỏ rát cả bàn tay vì phải lau chùi nhiều đĩa. Có một  khách hàng rất kĩ tính, họ có thể soi rõ từng chiếc thìa chiếc dĩa một. Con bị nhắc nhở lần thứ nhất vì lau chùi không sạch. Mẹ ạ, có quá nhiều thứ con phải lau chùi, con lau đến nỗi rụ rời cả cánh tay. Có thể vì sơ sót nào đấy mà con lau không sạch chiếc cốc ấy. Con nhận ra một điều rằng, dù con có lau 999 chiếc cốc sạch, nhưng chỉ cần chiếc cốc thứ 1000 bị bẩn thì con vẫn bị phê bình thậm tệ. Điều đó làm con cảm thấy rất buồn.Nhưng con nghĩ con học được tính cẩn thận ti mỉ từ công việc làm thêm của mình

Đó chưa thấm gì với công việc bưng bê phục vụ mẹ ạ. Vì học việc nhanh nên con được học ghi thực đơn và bưng bê thức ăn cho khách ngay trong buổi chiều hôm ấy.

Hà nội vào những giờ cao điểm luôn tắc đường, nó không chỉ đúng với trường hợp giao thông mà còn đúng với cả nhà hàng ăn mẹ ạ. Giờ cao điểm, khách hàng nườm nượp, công việc đổ dồn. Con đăng ký ca làm việc part – time buổi tối nên đông khách lắm mẹ ạ. Bọn con dù ba chân bốn cằng chạy hết chỗ này chỗ kia vẫn không hết việc. Con vụng về, lóng ngóng thế nào lại làm đổ bát canh vào người khách hàng. Đã cuống rồi còn cuống hơn, con chả biết làm gì ngoài việc liên tục xin lỗi khách và lấy khăn lau cho người đó. Con vốn nghĩ rằng ông khách đó sẽ trách mắng con như vị lúc sáng. Nhưng không mẹ ạ, không những không mắng con ông ấy còn nhẹ nhàng an ủi: Không sao đâu, chỉ là nước canh thôi, không quá khó giặt đâu rồi ông ấy đi vào nhà vệ sinh. Hành động của ông ấy khiến con cảm kích vô cùng. Con nhận ra được một hành động nhỏ của ông ấy chính là sự bao dung rộng lượng. Nó đem đến con sự khích lệ, động viên. Và từ đó để con có thể nhận ra sai lầm của mình và cố gắng sửa chữa. Ngay cả một người xa lạ như vậy họ vẫn có thể khoan dung, độ lượng với mình trong khi  trước đây con đã có những lần quá khắt khe với với ngay chính người thân xung quanh mình.

Bức thư gửi mẹ – Trải lòng về ngày đầu đi làm

Mẹ ạ, đi làm con mới biết được làm ra đồng tiền cực khổ thế nào và chả ai cho không mình cái gì bao giờ cả. Quả thật, không có công việc nào là không nặng nhọc mẹ nhỉ. Cho dù ở đó là môi trường bình thường hay sang trọng, những người làm thuê như chúng ta luôn phải làm việc mệt nhọc trong sự sai khiến của người khác. Nhưng đi làm rồi con mới biết thế giới rộng lớn thế này có quá nhiều việc mà con chưa biết. Con được học cách chào mời khách hàng bằng những nụ cười thân thiện. Được học cách bưng bê thức ăn bằng một tay. Được học cách tiết chế tình cảm trong công việc. Con thấy được tình người ấm áp giữa những nhân viên với nhau, thấy được sự giúp đỡ của người quản lí lúc con còn học việc.

Hôm đầu tiên đi làm thôi nhưng con nhận được sự ấm áp của tình người trong cuộc sống. Chả có kiểu “ma cũ bắt nạt ma mới” hay gì gì đấy mà người ta hay đồn thổi. Ngược lại, hầu hết bọn con đều là sinh viên đi làm thêm nên thấu hiểu cho nhau và giúp đỡ lẫn nhau. Con được một chị lớn hơn tuổi chỉ cho từng li từng tí, những gì không biết con có thể nhờ chị ấy giúp đỡ. Và rồi con có những người đồng nghiệp mới, những mối quan hệ mới.

Có lẽ những thứ con học được sau này không giúp được gì trong ngành học của con nhưng nó sẽ giúp con có những trải nghiệm thú vị của cuộc đời. Ngày đầu tiên đi làm của con có vui có buồn, có nụ cười có nước mắt. Nhưng con sẽ cố gắng để vượt qua và học tập thật tốt ở môi trường này. Mong rằng hè này sẽ là mùa hè đầy ý nghĩa với con.

Con đi làm về quá muộn rồi. Nhưng con chỉ muốn chia sẻ những điều con học được với mẹ thôi. Để mẹ biết rằng, việc con ở lại đi làm thêm là đúng đắn. Con lại ngủ để chuẩn bị một cho một ngày mai làm việc đầy sức sống và năng động đây mẹ ạ.

Chúc mẹ của con ngủ ngon.!!!!

Yêu mẹ!!!

Trả lời

Vui lòng nhập bình luận
Vui lòng nhập tên của bạn.